Tôi bắt đầu cảm thấy buồn.Tôi không nghĩ quá nhiều về điều đó, tôi chỉ muốn nói về những khoảnh khắc buồn của mình.
Tôi nhớ đó là ngày tôi thuê một căn hộ, tôi đang đứng ở ga với một đống đồ đạc, bên cạnh là những tấm biển chỉ đường màu xanh đậm và trắng.Trời đã khuya mà mưa phùn cứ rơi như thế. Nó không quá nặng nhưng khiến tôi không thể mở mắt được. Nó còn khiến chiếc túi trên tay tôi dính đầy những giọt nước li ti, lấp lánh ánh sáng.Đường phố là vậy, ở giữa có lan can xanh để giữ trật tự. Những chiếc xe qua lại đi cùng một hướng theo các quận khác nhau. Tôi cứ đứng như thế. Có một chiếc ô trong túi của tôi. Tôi không thể chịu đựng được vì có quá nhiều thứ.Tôi vừa nhìn ra đường. Vì tôi cận thị và trời mưa nên mọi thứ đều bị vầng hào quang. Màu đỏ của đèn giao thông, màu vàng của đèn ô tô, màu trắng của đèn trong mọi nhà và màu xám của bầu trời. Tôi chỉ đứng đó nhưng không thể cưỡng lại nỗi cô đơn, nỗi buồn và sự bất lực chợt ập đến với tôi lúc ấy.Tôi muốn khóc, tim tôi như bị bóp chặt, đau lắm nhưng tôi không khóc vì không có ai an ủi.Tôi chỉ có thể đợi xe dưới mưa trong khi mang theo những vật nặng.Đêm đó, tôi khá sợ hãi, không thể trụ nổi và ngủ thiếp đi lúc ba, bốn giờ sáng.