Chớp mắt tôi đã qua cái tuổi học hành, cái tuổi lấy việc học làm nghề.Thực sự không thể đọc một cuốn sách một cách cẩn thận được nữa. Dù bạn có thể từ bỏ mọi thứ nhưng làm như vậy một cách điên cuồng đòi hỏi lòng can đảm và cái giá phải trả rất lớn.Bởi vì cuộc sống của tôi không thể được người khác hiểu và cảm nhận được, và tôi không biết mô tả của tôi phù hợp với bao nhiêu hoàn cảnh của mọi người.
Đó là vì tôi không muốn đọc nữa, vì tôi không thể đọc được, vì tôi ghét sách đến tận xương tủy. Có nhiều khả năng là tôi đã thay thế nó. Khổng Tử không phải Khổng Tử mà là Tử. Phim vốn là một bộ phim vi mô đen trắng câm lặng, khôn ngoan, hài hước, hài hước, trữ tình, hào hiệp và dịu dàng, sắc sảo...
Nhiều tính từ có thể diễn tả sách, và tôi luôn muốn tìm kiếm sự bình yên nội tâm trong sách, khao khát sách cho tôi một cuộc sống trọn vẹn, khiến tôi gần như quên mất một phần khác của cuộc sống là nhìn xã hội, con người, núi sông, một cuốn sách sống động.